Một buổi chiều Chủ
nhật lang thang cùng em trên con đường Mễ Trì, sau một buổi sáng chơi đủ
các trò chơi trên The Garden, bỗng thấy đói bụng,mình thì chẳng thích
ăn gì trên này cả, chỉ thèm một cốc bia hơi Hà Nội với khung cảnh đủ
lãng mạn cùng em tâm sự. Haha, Hà Nội này thì làm gì có quán bia hơi nào
khung cảnh lãng mạn, toàn ồn ào rồi zô zô. Thôi đành đưa em xuống tầng
dưới ăn Pizza vậy. Mình vẫn thế, vẫn nắm chặt tay em khi đi xuống cầu
thang máy, đảo mắt nhìn quanh qua cửa kính của tiền sảnh, bên kia đường
đập vào mắt là dòng chữ “Kiến trúc độc đáo số 1 Hà Nội”. Ôi cái thời mà
quảng cáo truyền thông loạn ngầu khiến cho con người ta không còn xác
định được phương hướng nữa,thầm nghĩ rồi cười khểnh. Xuống tầng dưới
mình vẫn thử nhìn xem “Kiến trúc độc đáo số 1 Hà Nội” là như nào, chẳng
có gì, ngoài một cái biển đặt tên nhà hàng và bên cạnh là biển bia hơi
Hà Nội.Tuy nhiên cái làm mình tò mò là đường đi vào rộng thênh thang,
sâu sâu trong đó có thể là một nơi lãng mạn bán bia hơi lắm chứ nhỉ.
Chậc, uh thì lôi em sang đó xem thử, chỉ cách 10 bước chân, cũng chẳng
mất công là bao. Đúng là bia hơi Hà Nội có ma lực ghê gớm trong thời
tiết chẳng mấy mát mẻ như thế này.
Không có vẻ gì được gọi là kiến trúc ở ngoài cổng vào nhà hàng này cả, ngoài việc đèn sáng rực rỡ trên biển và bao quanh cây, nếu nhìn từ xa cũng dễ dàng nhận thấy nhà hàng mang tên “Thế giới nghiêng 23o5”, đi vào là thẳng còn chắc đi ra nghiêng ngả hết, haha. Bước vào trong khoảng 20m thì “mái ngói xô nghiêng” bắt đầu hiện ra, cô gái lễ tân vừa dẫn khách vừa hỏi chuyện, trước mặt tôi và em là một hồ cá khá rộng, cỡ chừng 40 m2, có cả một biển hình bàn tay chỉ vào hồ cá: Cá sông các loại, mời Quý khách tham quan. Không phải là ý tưởng tồi, mình nghĩ thế. Hồ cá có mái che bằng cọ, tạo cảm giác mát mẻ không những cho khách tham quan mà còn cho những chú cá đang tung tăng bơi lội dưới kia. Tôi phải nhìn mãi mới nhận ra hồ có hình dáng một cây đàn guitar khổng lồ, với cần đàn được lát bằng gạch đỏ. Chà chà, tay chủ quán này có vẻ nghệ sĩ đây. Khi tôi hỏi đến thì cô gái lễ tân có nói trong nhà hàng cũng có đàn guitar để cho thực khách chơi cho vui, mình là mình kết vụ này rồi đây. Công nhận là khi nhìn một hồ cá to như này với đặc cá tươi đang bơi nhung nhúc thế kia,, mình lại nhớ tới Bạch công tử Bạc Liêu: “Hồ cá nhà ta phải khua cá ra mới múc được nước”. Chém gió thành thần. Có em đi cùng cũng tỏ vẻ sành ăn, mình gọi con cá Nheo nhỏ nhất trong hồ 1,5 kg làm 3 món rồi bước tiếp vào cái “kiến trúc độc đáo” này.
Chủ
quán ở đây có vẻ hợp thủy nên đâu đâu cũng thấy nước, nước chạy vòng
quanh nhà hàng, bao quanh những cột chống làm bằng gạch nổ, mái ngói rêu
phong, nhà sàn gỗ ngồi bệt trên tầng hai, bàn ghế bằng tre, cũng có
chút lãng mạn giữa đô thị ồn ào rồi đây. Vì cách mặt đường khá xa nên
tôi chỉ nghe thấy tiếng nhạc nhè nhẹ phát ra từ những cái loa nhỏ treo
trên cao. Chúng tôi chọn bàn ngồi trên “đồi” – tôi tạm gọi là như vậy,
đối diện với “dòng song lơ đãng” đang chảy trước mặt, cây cối, hoa lá,
dưới chân là thảm cỏ xanh mượt, bên trên là dàn đèn lồng rực sáng, quả
là một khung cảnh lãng mạn. Nếu trước mắt tôi không phải là em mà là mấy
thằng bạn trí cốt thì có lẽ đã có một trận nhậu tưng bừng kèm theo
tiếng đàn guitar bập bùng rồi. Ngồi khoảng 10 phút thì đồ ăn đã được dọn
ra đặt trên bàn được chế giả gỗ bằng xi măng, bàn to, ngồi 4 người quây
tròn thì vẫn còn rộng chán. Hơ hơ, hôm nay mình là Hiệp sĩ bàn tròn đưa
nàng công chúa xinh đẹp trong thời đại của vua Arthur đi du ngoạn, thật
tao nhã biết bao.

Có
thể nói nhà hàng này là một quần thể của ý tưởng hay trong thiết kế, có
hồ, có đồi, có sông lượn quanh, có chuồng nuôi động vật, vô số các loại
cây gia vị được trồng xung quanh, ánh sáng lãng mạn.. Tuy vẫn còn những
điểm khiếm khuyết nếu một dân kiến trúc thứ thiệt đứng lên nhận xét song
tựu trung lại cũng có thể coi đây là một địa điểm đáng đến trong khu Mễ
Trì này. Nhất định lần sau sẽ tự lội xuống hồ bắt con cá mình thích rồi
lai rai cũng mấy thằng bạn than trên ngọn đồi đầy ánh sáng này..
Không có vẻ gì được gọi là kiến trúc ở ngoài cổng vào nhà hàng này cả, ngoài việc đèn sáng rực rỡ trên biển và bao quanh cây, nếu nhìn từ xa cũng dễ dàng nhận thấy nhà hàng mang tên “Thế giới nghiêng 23o5”, đi vào là thẳng còn chắc đi ra nghiêng ngả hết, haha. Bước vào trong khoảng 20m thì “mái ngói xô nghiêng” bắt đầu hiện ra, cô gái lễ tân vừa dẫn khách vừa hỏi chuyện, trước mặt tôi và em là một hồ cá khá rộng, cỡ chừng 40 m2, có cả một biển hình bàn tay chỉ vào hồ cá: Cá sông các loại, mời Quý khách tham quan. Không phải là ý tưởng tồi, mình nghĩ thế. Hồ cá có mái che bằng cọ, tạo cảm giác mát mẻ không những cho khách tham quan mà còn cho những chú cá đang tung tăng bơi lội dưới kia. Tôi phải nhìn mãi mới nhận ra hồ có hình dáng một cây đàn guitar khổng lồ, với cần đàn được lát bằng gạch đỏ. Chà chà, tay chủ quán này có vẻ nghệ sĩ đây. Khi tôi hỏi đến thì cô gái lễ tân có nói trong nhà hàng cũng có đàn guitar để cho thực khách chơi cho vui, mình là mình kết vụ này rồi đây. Công nhận là khi nhìn một hồ cá to như này với đặc cá tươi đang bơi nhung nhúc thế kia,, mình lại nhớ tới Bạch công tử Bạc Liêu: “Hồ cá nhà ta phải khua cá ra mới múc được nước”. Chém gió thành thần. Có em đi cùng cũng tỏ vẻ sành ăn, mình gọi con cá Nheo nhỏ nhất trong hồ 1,5 kg làm 3 món rồi bước tiếp vào cái “kiến trúc độc đáo” này.
Mr. Do Anh Tuan










